Người nông dân là người gieo trồng, chăm sóc và tạo ra lương thực cho xã hội. Từ hạt gạo, củ khoai, rau quả đến những hạt cà phê thơm mà chúng ta thưởng thức mỗi ngày, phía sau mỗi sản phẩm đều có mồ hôi, đôi khi cả sức khỏe và tuổi trẻ của người làm nông.
Chúng ta thường nói về một nền nông nghiệp năng suất cao, sản phẩm chất lượng, xuất khẩu lớn, công nghệ hiện đại và phát triển bền vững. Nhưng có một câu hỏi cần được đặt lại:
Trong nền nông nghiệp ấy, người nông dân có được khỏe mạnh và sống tốt hơn không?
Nếu để làm ra một sản phẩm mà người nông dân phải làm việc quá sức, thường xuyên tiếp xúc với hóa chất độc hại, mang vác nặng, làm việc dưới thời tiết khắc nghiệt và đánh đổi sức khỏe của mình, thì đó chưa thể gọi là một nền nông nghiệp thực sự bền vững.
Sức khỏe người nông dân phải trở thành một phần của giá trị nông sản
Trước đây, khi nói đến năng suất nông nghiệp, chúng ta thường tính sản lượng trên một hecta, chi phí sản xuất, giá bán hay lợi nhuận.
Trong tương lai, có lẽ cần bổ sung thêm một thước đo khác:
Người nông dân đã phải trả bao nhiêu bằng sức khỏe để tạo ra một đơn vị sản phẩm?
Đây là một câu hỏi không dễ trả lời, nhưng rất cần thiết.
Một hecta cà phê cho năng suất cao nhưng người trồng phải phun thuốc nhiều lần, làm việc kiệt sức, mang vác hàng trăm ký quả mỗi ngày và sau nhiều năm sức khỏe suy giảm — liệu đó có thực sự là một mô hình hiệu quả?
Ngược lại, nếu một trang trại có năng suất vừa phải nhưng đất đai khỏe, cây trồng khỏe, người nông dân ít tiếp xúc với hóa chất, công việc được cơ giới hóa hợp lý, thời gian lao động được tổ chức tốt và thu nhập ổn định, thì đó mới là một mô hình có khả năng tồn tại lâu dài.
Bền vững không chỉ là giữ cho đất không bị bạc màu.
Bền vững còn là giữ cho người nông dân không bị kiệt sức.
Từ “lao động bằng sức người” sang “lao động bằng trí tuệ và công nghệ”
Nông nghiệp Việt Nam vẫn còn rất nhiều công việc dựa vào sức người.
Cúi xuống làm cỏ. Mang phân. Vác nước. Kéo vòi tưới. Phun thuốc. Leo hái. Vác bao. Khiêng nông sản. Những công việc ấy nếu kéo dài hàng chục năm sẽ trở thành một gánh nặng lớn đối với cơ thể người nông dân.
Vì vậy, một trong những hướng đi quan trọng của nông nghiệp tương lai là giảm những lao động nặng nhọc không cần thiết.
Không nhất thiết phải bắt đầu bằng những máy móc đắt tiền.
Có thể bắt đầu từ những điều rất đơn giản:
Thiết kế lại dụng cụ lao động để giảm sức nâng. Sử dụng xe đẩy thay vì mang vác.
Cải tiến hệ thống tưới để giảm việc kéo, bê và vận chuyển nước. Sử dụng máy cắt cỏ, máy phun phù hợp với quy mô nông hộ. Thiết kế vườn cây để thuận tiện cho việc chăm sóc và thu hoạch. Ứng dụng tưới tự động, cảm biến độ ẩm và dữ liệu thời tiết để giảm những lần đi lại không cần thiết.
Công nghệ không nên làm người nông dân trở thành người phụ thuộc vào máy móc.
Công nghệ đúng là công nghệ giúp người nông dân bớt cực nhọc nhưng vẫn làm chủ được mảnh đất của mình.
Một nền nông nghiệp ít độc hại hơn
Một vấn đề khác cần được nhìn thẳng là việc sử dụng hóa chất trong sản xuất.
Không thể phủ nhận thuốc bảo vệ thực vật và phân bón hóa học đã góp phần quan trọng vào việc nâng cao năng suất. Nhưng nếu sử dụng thiếu kiểm soát, người chịu ảnh hưởng đầu tiên thường chính là người trực tiếp làm việc trên đồng ruộng.
Người nông dân là người tiếp xúc gần nhất với hóa chất.
Vì vậy, chuyển đổi sang nông nghiệp sinh thái không chỉ là câu chuyện bảo vệ môi trường.
Đó còn là câu chuyện bảo vệ người nông dân.
Quản lý dịch hại tổng hợp, sử dụng thiên địch, tăng đa dạng sinh học, che phủ đất, sử dụng phân hữu cơ phù hợp, quản lý dinh dưỡng theo nhu cầu của cây, giảm thuốc hóa học khi không cần thiết… đều là những hướng đi có thể giúp giảm áp lực lên cả đất, cây và con người.
Mục tiêu không nhất thiết phải là “không dùng bất kỳ hóa chất nào” trong mọi hoàn cảnh.
Mục tiêu thực tế hơn là:
Dùng đúng thứ cần dùng, đúng lúc, đúng liều lượng và giảm tối đa những gì không cần thiết.
Thiết kế lại trang trại từ góc nhìn sức khỏe
Nếu thật sự lấy sức khỏe người nông dân làm trung tâm, chúng ta cần thay đổi cả cách thiết kế một trang trại.
Một trang trại tốt không chỉ cần cây sinh trưởng tốt.
Nó cũng phải là một nơi làm việc tốt cho con người.
Vườn cây cần có bóng mát. Đường đi cần thuận tiện. Kho chứa phải an toàn.
Nơi pha chế và sử dụng vật tư nông nghiệp phải được bố trí hợp lý.
Có nguồn nước sạch. Có chỗ nghỉ. Có dụng cụ bảo hộ phù hợp. Có quy trình làm việc an toàn. Có thời gian nghỉ hợp lý. Có phương án giảm những công việc lặp đi lặp lại gây tổn thương cơ thể.
Đây là những điều rất cơ bản nhưng đôi khi lại bị xem nhẹ.
Chúng ta có thể đầu tư hàng tỷ đồng vào nhà máy, hệ thống tưới, giống cây và công nghệ truy xuất nguồn gốc, nhưng nếu người nông dân vẫn phải làm việc trong điều kiện không an toàn thì chuỗi giá trị ấy vẫn chưa hoàn chỉnh.
Sức khỏe người nông dân cũng cần được tính vào giá thành
Một trong những thay đổi khó nhất là thay đổi cách xã hội nhìn về giá trị của nông sản.
Chúng ta thường muốn thực phẩm càng rẻ càng tốt.
Nhưng một sản phẩm quá rẻ đôi khi có thể che giấu những chi phí mà chúng ta không nhìn thấy.
Chi phí môi trường. Chi phí suy thoái đất. Chi phí ô nhiễm nguồn nước.
Và cả chi phí sức khỏe của người nông dân.
Nếu một người nông dân phải làm việc 12 giờ mỗi ngày để có được mức thu nhập đủ sống, thì một phần giá trị của sản phẩm đang được trả bằng chính thời gian và sức khỏe của họ.
Vì vậy, một nền nông nghiệp công bằng hơn cần giúp người nông dân tạo ra giá trị cao hơn thay vì chỉ làm nhiều hơn.
Muốn vậy, cần nâng chất lượng nông sản, xây dựng thương hiệu, truy xuất nguồn gốc, liên kết sản xuất, chế biến sâu và đưa sản phẩm đến gần hơn với người tiêu dùng.
Khi người tiêu dùng hiểu được câu chuyện phía sau sản phẩm, họ sẽ không chỉ mua một món hàng.
Họ đang góp phần trả lại giá trị xứng đáng cho người tạo ra nó.
Người nông dân tương lai không chỉ là người lao động
Có lẽ hình ảnh người nông dân trong tương lai cũng cần thay đổi.
Người nông dân không chỉ là người cầm cuốc, cầm kéo hay mang bao.
Họ cần trở thành người quản lý một hệ sinh thái nông nghiệp.
Biết về đất. Hiểu về cây. Biết quan sát thời tiết. Biết sử dụng dữ liệu. Biết quản lý chi phí. Biết truy xuất nguồn gốc. Biết sử dụng công nghệ.
Biết hợp tác với những người khác trong chuỗi giá trị. Và quan trọng nhất, biết chăm sóc chính mình.
AI, cảm biến, dữ liệu thời tiết, bản đồ số, nhật ký điện tử, máy móc nông nghiệp và tự động hóa có thể trở thành những “người trợ lý” mới của người nông dân.
Nhưng công nghệ chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó giúp con người có thêm thời gian sống, thời gian nghỉ ngơi và thời gian chăm sóc gia đình.
Một mục tiêu mới cho nông nghiệp Việt Nam
Có lẽ chúng ta cần đặt ra một mục tiêu rộng hơn cho nông nghiệp Việt Nam.
Không chỉ: Năng suất cao hơn.
Không chỉ: Xuất khẩu nhiều hơn.
Không chỉ: Sản phẩm đạt tiêu chuẩn cao hơn.
Mà còn: Người nông dân khỏe mạnh hơn.
Đây có thể trở thành một tiêu chí quan trọng của nền nông nghiệp Việt Nam trong tương lai.
Một vùng trồng cà phê bền vững chẳng hạn, không chỉ được đánh giá bằng sản lượng và chất lượng hạt cà phê.
Chúng ta có thể hỏi thêm:
Người nông dân có giảm được số lần phun thuốc không?
Công việc nặng có giảm không? Lượng nước sử dụng có giảm không?
Đất có tốt lên không? Thu nhập có ổn định hơn không?
Người nông dân có thêm thời gian cho gia đình không?
Sau 10, 20 năm làm nông, sức khỏe của họ có được bảo vệ tốt hơn không?
Nếu câu trả lời là có, đó mới là một trang trại thực sự phát triển bền vững.
Từ một người nông dân khỏe đến một nền nông nghiệp khỏe
Tôi nghĩ tương lai của nông nghiệp Việt Nam không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều quá lớn lao.
Nó có thể bắt đầu từ một câu hỏi rất giản dị:
“Công việc này có thể làm nhẹ hơn cho người nông dân không?”
Một dụng cụ tốt hơn. Một hệ thống tưới tốt hơn. Một vườn cây được thiết kế hợp lý hơn. Một quy trình sử dụng vật tư an toàn hơn. Một chiếc máy giúp giảm vài giờ lao động nặng mỗi ngày. Một mô hình hợp tác giúp người nông dân không phải làm tất cả một mình. Một mức giá tốt hơn để họ không phải tăng năng suất bằng mọi giá.
Những thay đổi nhỏ ấy, khi được nhân lên trên hàng triệu nông hộ, sẽ tạo nên một sự thay đổi rất lớn.
Nông nghiệp bền vững cuối cùng không phải là câu chuyện của đất, cây hay sản phẩm. Đó là câu chuyện của con người.
Và người cần được đặt ở trung tâm của nền nông nghiệp ấy chính là người nông dân.
Bởi họ là người gieo hạt xuống đất.
Họ chăm sóc mùa màng.
Họ tạo ra lương thực.
Họ nuôi sống cộng đồng.
Và đã đến lúc chúng ta cùng xây dựng một nền nông nghiệp mà ở đó:
Đất được chăm sóc.
Cây được tôn trọng.
Sản phẩm được minh bạch.
Người tiêu dùng được bảo vệ.
Và người nông dân được khỏe mạnh, được sống tử tế bằng chính nghề của mình.
Đó mới là một nền nông nghiệp thật sự bền vững cho Việt Nam.