Chánh niệm và Tuệ Giác

Nội dung

 

 

 

 

Về tác giả: 

Tác giả là người kể chuyện về cà phê và đời sống tỉnh thức.
Từng có hơn 15 năm trong ngành dược, sau đó bước vào hành trình cà phê như một nhân duyên lớn của cuộc đời.

Qua những chuyến đi giữa rừng núi, những ngày sống cùng người nông dân, những buổi rang cà phê một mình và thời gian dài thực tập thiền định, nhịn ăn. Anh chọn viết sách như một cách chia sẻ hành trình trở về với chính mình.

Anh tin rằng: Chánh niệm là trái tim của thiền tập.
Và thiền tập là con đường trở về sự bình an thật sự…đã luôn có sẵn trong mỗi con người.

 

 

MỤC LỤC

CHÁNH NIỆM VÀ TUỆ GIÁC

(Chủ đề thứ hai trong hành trình “Cà Phê Cùng DakTô”)

LỜI MỞ ĐẦU

Chánh niệm và Tuệ giác

LỜI TỰA

Một hành trình trở về

PHẦN I  -  THỨC TỈNH

1. Bạn có đang thật sự sống không?

2. Tâm trí – người kể chuyện không bao giờ dừng

3. Chúng ta đã đánh mất chính mình từ khi nào?

4. Sự mệt mỏi không đến từ công việc

PHẦN II  -   QUAY VỀ

5. Hơi thở – cánh cửa luôn mở

6. Cơ thể không bao giờ nói dối

7. Dừng lại – hành động khó nhất

8. Làm một việc – biết một việc

PHẦN III   -   THẤY

9. Cảm xúc không phải là kẻ thù

10. Nỗi đau – người thầy thầm lặng

11. Vô thường – cánh cửa của tự do

12. Buông – không phải là mất

PHẦN IV   -    SỐNG

13. Uống một tách cà phê như một nghi lễ

14. Làm việc trong tỉnh thức

15. Lắng nghe – món quà ít người có

16. Đi chậm lại giữa một thế giới vội vàng

PHẦN V -   LAN TỎA

17. Một quán cà phê có thể chữa lành không?

18. Người làm cà phê tỉnh thức

19. Cà phê không chỉ để uống

20. Trở về – và bắt đầu lại

PHẦN VI

NHỮNG KHOẢNG LẶNG GIỮA ĐỜI SỐNG

  1. Rang cà phê một mình
  2. Một người Barista tỉnh thức
  3. Ngồi yên nhìn giọt cà phê rơi
  4. Một đêm ngủ trong rẫy
  5. Một lần kiệt sức trong đời
  6. Một hơi thở sâu
  7. Viếng Chùa
  8. 9 Ngày nhịn ăn

PHẦN VII

  1. SỐNG THẬT GIỮA THỜI ĐẠI BIẾN ĐỘNG

Về vườn - một xu hướng tất yếu của tương lai

  1. MỘT HÀNH TRÌNH KHÔNG ĐỂ ĐI ĐẾN ĐÂU CẢ…MÀ ĐỂ QUAY TRỞ VỀ

PHỤ LỤC

  1. Giới thiệu về CLB Sống Thiền 24
  2. Tôn chỉ - mục đích và đường lối thực tập của Sống Thiền 24

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LỜI MỞ ĐẦU
Chánh Niệm và Tuệ Giác

Có những điều trong đời, ta không thể tìm thấy bằng cách đi xa hơn. Mà chỉ có thể chạm tới… khi dừng lại.

Cuốn sách này không được viết ra để dạy bạn trở thành một con người tốt hơn. Nó cũng không hứa hẹn sẽ mang lại cho bạn một cuộc đời hoàn hảo.

Nó chỉ là một lời mời. Một lời mời rất nhẹ: dừng lại và nhìn lại chính mình.

Chúng ta đã quen sống trong chuyển động. Chạy theo công việc. Chạy theo kỳ vọng. Chạy theo một hình ảnh nào đó về “một phiên bản tốt hơn”. Và trong sự chuyển động không ngừng đó…ta dần đánh mất khả năng đơn giản nhất: ở đây và biết mình đang ở đây.

Chánh niệm không phải là một kỹ thuật. Nó là sự trở về.

Trở về với hơi thở.
Trở về với cơ thể.
Trở về với khoảnh khắc đang diễn ra.

Không thêm. Không bớt. Không cố gắng trở thành ai khác.

Chỉ là… thấy. Và khi sự thấy đó trở nên đủ sâu… một điều rất tự nhiên xuất hiện: tuệ giác.

Tuệ giác không phải là thứ ta học được.
Nó không đến từ sách vở.
Không đến từ suy nghĩ.

Nó đã luôn ở đó. Chỉ là bị che mờ bởi những lớp suy nghĩ, cảm xúc và thói quen.

Giống như mặt trời không bao giờ biến mất chỉ là bị mây che.

Chánh niệm là bầu trời trong. Tuệ giác là ánh sáng vốn có.

Khi mây tan…ánh sáng tự hiện.

Những trang viết trong cuốn sách này không mang tham vọng giải thích mọi thứ. Chúng chỉ là những ghi chép rất giản dị:

  • Về cách ta đã sống
  • Về cách ta có thể dừng lại
  • Và về cách ta bắt đầu thấy rõ hơn

Bạn không cần đọc nhanh. Cũng không cần hiểu hết.

Bạn chỉ cần đọc… như cách bạn uống một tách cà phê:
chậm lại, cảm nhận, và có mặt.

Nếu trong một khoảnh khắc nào đó, bạn dừng lại khi đọc…
và nhận ra hơi thở của mình.

Nếu trong một dòng nào đó, bạn thấy mình nhẹ hơn một chút,

Thì cuốn sách này đã hoàn thành vai trò của nó.

Không phải là dẫn bạn đi đâu. Mà là nhắc bạn:

Bạn đã luôn ở đây. Và bạn có thể trở về… bất cứ lúc nào.

Viết trong một buổi sáng rất yên,
khi một tách cà phê vẫn còn ấm…
và sự sống đang diễn ra rất nhẹ.

 

 

 

 

LỜI TỰA

Chánh Niệm và Tuệ Giác

(Chủ đề thứ hai trong hành trình “Cà Phê Cùng DakTô”)

Tôi không viết cuốn sách này với tư cách một học giả, một vị thầy, hay một người đã đạt đến điều gì đặc biệt.

Tôi chỉ là một người đã đi qua nhiều ngã rẽ của cuộc đời…và nhận ra rằng:

Có những lúc, điều con người cần nhất không phải là đi xa hơn, mà là biết dừng lại để quay về.

Từ ngành dược, đến những ngày lang thang giữa các vùng cà phê, từ những đêm ngủ lại trong rừng, những buổi sáng ngồi một mình bên lò rang, hay những lần lặng yên nhìn một giọt cà phê chậm rãi rơi xuống…

Tôi dần nhận ra: Cà phê không chỉ là một loại thức uống.

Nó có thể trở thành một không gian của sự hiện diện.
Một khoảng dừng. Một cơ hội để con người quay về với chính mình.

“Chánh Niệm và Tuệ Giác” là chủ đề thứ hai trong hành trình
“Cà Phê Cùng DakTô.”

Nếu chủ đề đầu tiên là câu chuyện về cà phê, con người và những giá trị bền vững, thì cuốn sách này đi sâu hơn vào bên trong: Hành trình của tâm thức.

Tôi viết những trang này không nhằm đưa ra chân lý.

Tôi chỉ chia sẻ những điều mình đã trải nghiệm, đã chiêm nghiệm, và vẫn đang thực tập mỗi ngày.

Có những bài viết được hình thành trong lúc ngồi yên với một tách cà phê buổi sáng.
Có những dòng được viết sau những giai đoạn mệt mỏi, mất phương hướng, hoặc đầy suy tư về cuộc sống.

Và cũng có những đoạn… được viết ra từ chính những khoảng lặng.

Tôi tin rằng: Trong mỗi con người đều đã có sẵn một sự bình an rất sâu. Một tuệ giác rất tự nhiên.

Một “kho báu” chưa từng mất đi.

Chỉ vì tâm trí quá ồn, vì đời sống quá vội, nên ta không còn nghe được chính mình.

Cuốn sách nhỏ này được viết ra như một lời nhắc:

Hãy chậm lại. Hãy thở. Hãy trở về.

Không cần cố trở thành ai khác. Không cần tìm kiếm thêm điều gì quá lớn lao.

Đôi khi, chỉ cần thật sự có mặt trong “cái bây giờ và ở đây”…

thế là đủ.

Tôi muốn gửi lời cảm ơn đến những con người đã đi ngang qua cuộc đời mình.
Những người nông dân chăm cây trong lặng lẽ.
Những người làm cà phê bằng sự tử tế.
Những người bạn, những nhân duyên, những cuộc gặp gỡ…

Và cả những khó khăn, đổ vỡ, cô đơn trong cuộc đời.

Chính tất cả những điều đó đã trở thành chất liệu cho hành trình tỉnh thức này.

Nếu trong một ngày nào đó, bạn cảm thấy mệt, thấy mình đang đi quá xa, hay đánh mất sự kết nối với chính mình…

Tôi hy vọng cuốn sách này có thể ngồi xuống cạnh bạn, như một người bạn nhỏ.

Không để dẫn bạn đi đâu cả.

Chỉ để nhắc bạn: Bạn có thể trở về bất cứ lúc nào.

DakTô Coffee
Một buổi sáng rất yên,
khi cà phê vẫn còn nóng,
và hơi thở vẫn còn nhẹ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Giới thiệu sách “Chánh Niệm và Tuệ Giác”

(Chủ đề thứ hai trong hành trình “Cà Phê Cùng DakTô”)

Có những cuốn sách được viết ra để cung cấp kiến thức.

Và cũng có những cuốn sách được viết ra…như một khoảng dừng.

“Chánh Niệm và Tuệ Giác” không phải là cuốn sách để đọc thật nhanh. Nó là một lời mời: dừng lại, thở chậm hơn, và quay về với chính mình giữa một thế giới quá nhiều tiếng động.

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà mọi thứ đều rất nhanh. Tin tức nhanh. Công việc nhanh. Các mối quan hệ cũng nhanh. Con người hiện đại có thể kết nối với cả thế giới…nhưng lại ngày càng xa chính mình.

Ta quen với việc chạy theo: Thành công, mục tiêu, sự công nhận và những kỳ vọng không bao giờ kết thúc

Đến một lúc nào đó, nhiều người bắt đầu cảm thấy: mệt, trống rỗng và mất kết nối với cuộc sống.

Cuốn sách này được viết ra từ chính những trải nghiệm rất thật như thế. Từ những buổi sáng ngồi một mình rang cà phê và lắng nghe tiếng “Crack 1”, “Crack 2.”
Từ những lần đi sâu vào rừng cà phê, lạc giữa những đồi cây bất tận.
Từ những đêm ngủ trong rẫy chỉ có trăng sao và tiếng côn trùng làm bạn.
Từ những khoảng lặng giữa đời sống mà ở đó… con người bắt đầu nghe rõ chính mình hơn.

Qua hành trình đó, tôi dần nhận ra: Chánh niệm không phải là điều gì quá cao siêu. Nó không nằm ở những triết lý phức tạp.
Nó nằm ngay trong:

  • hơi thở
  • bước chân
  • cách ta uống một tách cà phê
  • cách ta lắng nghe một người khác
  • và cách ta có mặt trong chính cuộc đời mình

Khi sự có mặt đó trở nên đủ sâu, một điều rất tự nhiên xuất hiện: Tuệ giác. Không phải kiến thức. Không phải suy luận.

Mà là một sự thấy rõ từ bên trong.

Cuốn sách “Chánh Niệm và Tuệ Giác” không cố gắng đưa ra chân lý. Nó chỉ chia sẻ một con đường sống:

  • chậm hơn một chút
  • sâu hơn một chút
  • thật hơn một chút

Trong cuốn sách này, bạn sẽ bắt gặp:

  • những bài viết về chánh niệm và đời sống
  • những khoảng lặng rất ngắn
  • những câu chuyện thật của nghề cà phê
  • những trải nghiệm cô độc giữa rừng núi
  • những suy tư về tự do, tỉnh thức và sự trở về

Có thể bạn sẽ không nhớ hết những gì mình đọc.

Không sao cả.

Chỉ cần trong một khoảnh khắc nào đó, bạn dừng lại…và thật sự thở. Thì cuốn sách này đã hoàn thành vai trò của nó.

Tôi tin rằng: Kho báu thật sự của con người không nằm ở bên ngoài. Nó đã luôn ở đây. Một sự bình an vốn có. Một sự tĩnh lặng rất sâu. Một khả năng sống tỉnh thức mà ai cũng mang sẵn trong mình. Chỉ là giữa quá nhiều vọng niệm và bận rộn, ta quên mất cách quay về.

Nếu bạn đang cảm thấy:

  • mệt
  • mất kết nối
  • hoặc đang đi quá nhanh giữa cuộc đời

thì có lẽ, cuốn sách nhỏ này được viết ra dành cho bạn.

Không để đưa bạn đi đâu cả. Chỉ để nhắc rằng:

Bạn luôn có thể trở về. Và có lẽ, sau cùng…

“Cái bây giờ và ở đây” thế là đủ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

PHẦN I  -  THỨC TỈNH

BÀI 1: BẠN CÓ ĐANG THẬT SỰ SỐNG KHÔNG?

Có bao giờ bạn kết thúc một ngày…mà không nhớ mình đã sống nó như thế nào?

Buổi sáng thức dậy, cầm điện thoại. Lướt. Đọc. Phản ứng.

Ăn sáng nhưng không nhớ mình đã ăn gì.
Làm việc nhưng tâm trí ở đâu đó rất xa.
Trò chuyện nhưng không thật sự lắng nghe.

Và rồi một ngày trôi qua.

Không có gì sai.
Nhưng cũng không có gì thật sự “có mặt”.

Chúng ta đang sống trong một trạng thái rất quen thuộc:
chế độ tự động.

Cơ thể làm việc. Tâm trí chạy liên tục.
Nhưng sự hiện diện… gần như vắng mặt.

Ta không sống ta chỉ đang phản ứng với cuộc đời.

Điều đáng nói là: Trạng thái này không gây đau ngay lập tức.

Nó âm thầm. Nó nhẹ nhàng. Nó… bình thường.

Cho đến một ngày, ta cảm thấy:

  • Mệt mà không rõ vì sao
  • Trống rỗng dù mọi thứ vẫn ổn
  • Và có gì đó trong mình… không còn kết nối

Chánh niệm bắt đầu từ một câu hỏi rất đơn giản:

“Mình có đang thật sự ở đây không?”

Không phải ngày mai. Không phải lúc khác.
Ngay bây giờ.

Hãy thử một điều nhỏ: Dừng lại 10 giây.

nội dung liên quan

Daktô Coffee

HTX Cà Phê Arabica DakTô Cầu Đất - Thôn Trường An, Xã Xuân Trường, Tp.Đà Lạt, Tỉnh Lâm Đồng

Hotline: 0918.803.603

 

  •  

Trụ sở VP Tp.Hồ Chí Minh

  • 29/4H Đường Hà Thị Tháng, Ấp Nam Lân, Xã Bà Điểm, Huyện Hóc Môn, TP.HCM
  • ĐT: 0909.728.766  - Ms Kiều; Email: thanhkieu80@gmail.com; Website: www.daktocoffee.net

Xưởng Rang và Đào tạo nghề Rang - Thử nếm Cà phê Đặc Sản

  • 340/16 Tổ 4, Ấp 6B, Đường Bình Mỹ, Xã Bình Mỹ, Huyện Củ Chi, Tp.Hồ Chí Minh - Việt Nam
  • Đt/Zalo: 0918.803.603 -  Mr Đấu ; Email: thisistruecoffee@gmai.com
  • Cung cấp cà phê nhân xanh tiêu chuẩn xuất khẩu: 0262.855.5858